“Làng Đồng Nát” nơi sinh ra thế hệ giàu “nứt đố đổ vách” nhờ công việc tưởng khổ tận cùng!

Bước vào ngôi làng Quan Độ (xã Văn Môn, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh) khiến người khác phải thán phục về sự giàu có. Không ai nghĩ hay tưởng tượng được người trong làng kinh doanh gì mà giàu tới mức vậy. Cả ngôi làng “đồng nát” san sát những ngôi nhà cao tầng […]

Bước vào ngôi làng Quan Độ (xã Văn Môn, huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh) khiến người khác phải thán phục về sự giàu có.

Không ai nghĩ hay tưởng tượng được người trong làng kinh doanh gì mà giàu tới mức vậy.

Cả ngôi làng “đồng nát” san sát những ngôi nhà cao tầng đủ tiện nghi.

Đi từ đầu làng đến cuối làng thấy tổng cộng hơn 200 chiếc ô tô riêng, chưa kể xe tải, xe cẩu; nhà cao tầng mọc lên san Sάᴛ với đầy đủ các dịch vụ từ ăn uống đến giải trí. Bí kíp làm giàu của người dân nơi đây đúng theo nghĩa đen của câu “tích tiểu thành đại”.

Họ làm công việc thu mua sắc vụn. Rất đơn giản, họ cần cù nhặt nhạnh, phân loại phế liệu, gia công sắt vụn rồi đem bán lại. Nói dễ hiểu hơn họ làm giàu từ nghề “đồng nát”.

Cả làng đều sinh sống nhờ nghề thu mua và phân loại sắt vụn, kim loại,…

Ở đây những xưởng cơ khí nằm san sát nhau, không khí làm việc rất rôm rả. Trên các bãi phế liệu, những người lao động hối hả phân loại, người thì cọ rửa những mảnh sắt vụn đã hoen gỉ với mong muốn bán sẽ được giá hơn.

Những người trong làng chọn làm công việc vất vả này đa phần vì từng có hoàn cảnh khó khăn không đủ điều kiện ăn học. Với giọng nói chân thật một người phụ nữ cho hay:  “Vợ chồng tôi nghỉ học sớm để kiếm sống. Ít chữ nên anh nhà tôi học nghề gò hàn rồi làm mướn cho chủ buôn phế liệu. Còn tôi ra các bãi phế liệu phân loại thuê. Sau đó chúng tôi quyết định góp vốn khoảng 100 triệu đồng để làm nghề sắt vụn. Thấm thoát 5 năm thì bây giờ cũng có của ăn của để.”

Chị Thúy chia sẻ khó khăn để có được cơ ngơi như hiện tại.

Chị chia sẻ bí quyết chắc có lẽ là do biết nắm bắt đúng thời điểm, đổi hướng đi hợp lý. Năm 2008 khi giá kim loại và nhựa rớt giá gia đình chị rất khổ, cứ phải cố cầm cự, nhụt chí. Thế nhưng sau đó nhờ kiên nhẫn chờ đợi ít lâu sau kim loại may mắn lên giá gia đình chị quyết định thu mua sắt đã làm sạch sẵn rồi bán lại tái chế để ăn lãi tươi. Chứ không mất thời gian tự làm sạch từ a đến z nữa. Thời gian sau thì anh chị chuyển hẳn qua buôn bán Inox, loại kim loại có giá thành cao hơn.

Nhờ vậy chỉ sau ba năm khởi nghiệp, vợ chồng chị Thúy trả hết các khoản nợ vay mượn người thân. Anh chị còn thuê được thửa đất rộng hơn trăm m2 thời hạn 20 năm làm bãi chứa phế liệu. Hiện tại cơ sở còn có thêm hai lao động thường xuyên làm việc.

Cả làng chỉ có 14 hộ nghèo và những hộ này đều là người già neo đơn.

Hiện tại anh chị có trong tay một căn nhà khang trang với tổng giá trị vài tỷ đồng. Thêm vào đó là một chiếc ô tô trị giá hơn 500 triệu đồng để phục vụ công việc buôn bán, kinh doanh.

Phế liệu.

Không chỉ có gia đình kể trên, ở làng Quan Độ cũng có nhiều hộ gia đình thoát nghèo nhờ nghề buôn bán sắt vụn. Cả thôn gần 800 hộ với 3000 nhân khẩu thì có 20% là buôn bán phế liệu, 30% làm công nhân bốc vác, phân loại phế liệu. Kinh tế cả làng ổn định.

“Nghề buôn phế liệu còn giải quyết việc làm cho nhiều lao động ở địa phương. Chẳng hạn nhiều người làm ruộng cả năm mới được vài tấn thóc, hoặc các em không học hành tới nơi tới chốn không có việc làm thì nay dễ dàng kiếm tiền, không thiếu việc cho họ”,  ông trưởng thôn nói.